KÍ ỨC MỘT THỜI
Dòng thời gian cứ trôi đi một cách hối hả, vô tình cuốn phăng tất cả nhịp sống của xã hội… thoáng chốc trở thành kỉ niệm đầy vơi trong tiềm thức của mỗi người. Bất chợt gặp lại bạn cũ, nghe được câu chuyện về ngôi trường một thời gắn bó, do cuộc sống tất bật mưu sinh đã làm mờ hoen, quên lãng...! Lòng chợt ngậm ngùi hẫng nhớ, quá khứ lần lượt ùa về như thước phim cận cảnh cái thuở “Vàng son áo lụa” bên mái tường THHL* cùng bè bạn với thầy cô yêu dấu! Đây là khoảng thời gian đáng nhớ đối với riêng tôi. Năm 1972, sau mùa hè đỏ lửa, lệnh tổng động viên ban hành**. Vì lý do tuổi tác, tôi phải thay tên trụt tuổi chỉnh sửa học bạ, bỏ phố về quê chờ làm lại giấy tờ để năm sau trở vào Huế hoặc Đà Nẵng tiếp tục học lại.Trong thời gian nầy, tôi trọ học và dạy kèm ở Diên Sanh và thôn Tân Trường để lẩn tránh người quen. Bạn học lúc bấy giờ thắc mắc sao tôi có vẻ sành sỏi và lém lỉnh như vậy, tôi thường ngồi bàn cuối, lén bày đủ trò nghịch ngợm cho mấy bạn chung quanh, đã nhiều lần bị các giáo sư*** nhắc nhở, có lẽ sau nầy thầy cô cũng khó quên được đứa học trò cá tính. Chỉ một niên học nhưng đó là khoảng thời gian khá đẹp và ấn tượng khó phai nhạt trong kí ức.
Còn đâu hồn nhiên - giận hờn vô cớ
Những trò vui nghịch ngợm khó quên
Tà áo ai bay sân trường lộng gió
Rộp nắng bài thơ trắng cả nỗi niềm
Tháng năm lại ùa về, nỗi nhớ chất chồng đan xen… bảng đen - phấn trắng - khung cửa sổ - mái đầu xanh bè bạn với bao nhiêu mộng ước. Con đường quen hai buổi đi về, suối tóc ai đùa vương trong gió chiều tan cứ mãi lung linh sắc màu ẩn hiện…
Gần bốn mươi lăm năm mặn đắng cuộc đời, hơn một vòng hoa giáp, trước ngưỡng cửa mùa xuân, lặng nhìn đàn én tung bay, chợt thèm cái tuổi hoa niên thắm đỏ phượng hồng, ôi những ngày xưa thân ái, dẫu dưới đạn bom sân trường vẫn rộn rã tiếng cười!
Chừ tìm mô được nụ cười vỡ nắng
Mải miết theo sau những bóng kiều
Còn đâu hồn nhiên - giận hờn vô cớ
Những trò vui nghịch ngợm khó quên
Tà áo ai bay sân trường lộng gió
Rộp nắng bài thơ trắng cả nỗi niềm
Tháng năm lại ùa về, nỗi nhớ chất chồng đan xen… bảng đen - phấn trắng - khung cửa sổ - mái đầu xanh bè bạn với bao nhiêu mộng ước. Con đường quen hai buổi đi về, suối tóc ai đùa vương trong gió chiều tan cứ mãi lung linh sắc màu ẩn hiện…
Gần bốn mươi lăm năm mặn đắng cuộc đời, hơn một vòng hoa giáp, trước ngưỡng cửa mùa xuân, lặng nhìn đàn én tung bay, chợt thèm cái tuổi hoa niên thắm đỏ phượng hồng, ôi những ngày xưa thân ái, dẫu dưới đạn bom sân trường vẫn rộn rã tiếng cười!
Chừ tìm mô được nụ cười vỡ nắng
Mải miết theo sau những bóng kiều
Sau cơn lốc thế cuộc… tôi biền biệt phương trời đây đó, chưa một lần trở lại hay họp lớp ngày xưa. Nặng hành trang rong ruổi nhưng kí ức vẫn đầy ắp hình bóng quê nhà - sân trường - bạn cũ - thầy cô, hai mùa mưa nắng bên lớp học nghèo giữa huyện lỵ Hải Lăng.
Thuở cắp sách đến trường của tôi lắm điều thú vị ,nên tôi thường hồi ức về quãng thời xa xưa đó. Dẫu đã đi qua bao nhiêu môi trường, nơi chốn… biết bao nhiêu vui - buồn, khổ đau - hạnh phúc, nhưng tôi vẫn tiếc nuối và nhớ nhất cái thuở học trò trung học, giờ đã loáng mất hút tầm tay, lắm lúc ngồi một mình cười bâng quơ, sao buổi ấy mình ngây thơ, ngốc nghếch hay lo sợ vẩn vơ đến thế! có một cô bé nhà bên chỗ tôi trọ học, biết bao lần mở ý lời thương nhưng tôi vẫn im lặng giữ một khoảng cách nhất định, vì một lẽ người anh là bạn bè tôi chăng? Chính điều đó cũng là một hồi ức đáng nhớ trong tôi, đúng…
Đời mãi đẹp khi lòng chưa toại ý
Khạo khờ kia - khiến ta mãi băn khoăn
Nếu quá khứ không có gì nuối tiếc
Thì chẳng có gì đáng để hoài niệm - trở trăn
Năm tháng chia xa, bạn bè người mỗi nơi, đứa công thành danh toại, đứa đầu non - cuối bể, đứa tha phương xứ lạ, ta không ngoài số đó luân lạc ngay quê hương mình, vai nặng áo cơm cõng túi thơ bầu rượu qua ngày!
Quá khứ có thể lãng quên nhưng không thể xóa đi kí ức, nó vẫn thường hằng mãi mãi …
Mùa mưa Miền Đông đã dứt, nắng xuân đang vàng trải những con đường, ta ngồi nhấm nháp ly rượu, ôn lại tuổi học trò của mình, ghi lên trang giấy đôi dòng tản mạn, gởi đến bè bạn năm xưa nào D, nào G, nào Y nào L.. bằng một tấm chân tình của người bạn học cũ “rất nghịch”, nhưng trong lòng luôn luôn rõ nét quý Thầy - Cô, những bóng hình thân thương của các bạn và ngược lại… có bao giờ ai nhớ đến tôi không?!
HẢI THỤY
Chú Thich: * Trung Học Hải Lăng
** Luật của VNCH. *** Giáo Viên cấp 2- 3 bây giờ.
(Hình có tính cách minh họa... net)
Chú Thich: * Trung Học Hải Lăng
** Luật của VNCH. *** Giáo Viên cấp 2- 3 bây giờ.
(Hình có tính cách minh họa... net)
Miền Đông Nam Bộ - cuối đông 2016.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét