Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

NGƠ NGÁC GIỮA RỪNG KHUYA


NGƠ NGÁC GIỮA RỪNG KHUYA
* tặng nhánh hoa phong lan.
Mười bảy… trăng sáng tròn thật lạ
Sao ánh mắt buồn vàng võ màu thu
Mùa đã qua nuối tiếc gì...  cây còn trút lá
Ta đành theo bói cá - khúc thụy du
Tây nguyên núi soi lòng về quá khứ
Chạnh niềm riêng sương ướt - sợi buồn giăng
Gió rung cây thầm nghe giọt vỡ
Thương một loài hoa sớm nhạt phấn hương
Lác đác quanh đường dã quỳ lại trổ
Lóng lánh sắc… nguyệt dạ - đông xưa
Nhớ dáng xuân gầy - tình chưa thác đổ
… tiếng thở ấm nồng - rạo rực đêm mưa
Dẫu… nghìn trùng - đôi miền cổ tích
Rượu vơi đầy năm tháng vẫn chưa nguôi
Bức tranh mộng chập chờn khung cửa khép
Chợt giật mình ngơ ngác giữa rừng khuya!
HẢI THỤY



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét