Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2018

VẪN NỢ NGƯỜI DƯNG


VẪN NỢ NGƯỜI DƯNG
* Tặng kẻ ngang qua đời ta.
Cũng vì ta... để người nuôi hy vọng
Đến hôm nay nghĩ lại bỗng dưng buồn
Đâu phải hạng dối lừa - vô liêm sỷ
Gạt niềm tin chút vật chất bình thường
Đừng vội đánh giá khi mình chưa rõ
Cái vẻ bên ngoài không hẳn bản chất bên trong
Thời gian... sẽ bày phơi tất cả
Khoan nỡ nặng lời có khéo hơn không
Ta ngựa chứng dặm dài sương gió
Đã từng quen mưa nắng bụi đường
Nên nào dám mơ... chòi tranh - láng gỗ
Vì ngại buộc ràng bởi những yên cương
Hơn nữa bản thân đôi bàn tay trắng
Hạnh phúc gia đình đâu thể viển vông
Đành tạ tội cùng ai ta lỗi hẹn
... tha thứ dùm cho kẻ trót bội lòng
Xin đừng trách cái gã ngông - khờ - hàn sĩ
Giáp một vòng hoa - cơm áo chẳng xong
Vốn liếng giang hồ vài câu thơ rỗng
Đôi chai rượu nồng... tri kỷ ruổi rong
--- ---
Nhìn trời - đất thẹn cùng cây cỏ
Bạc trắng mái đầu - vẫn nợ người dưng!
HẢI THỤY
( Hình internet )



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét