ĐOẠN TUYỆT - MỘT CUỘC TÌNH
*Riêng tặng Huyền Thanh -
T/giả bài thơ EM BIẾT.
*Riêng tặng Huyền Thanh -
T/giả bài thơ EM BIẾT.
Duyên nợ cao xanh… ngỡ buộc ràng
Chuyện tình hai đứa tựa tơ đan
Người Âu - kẻ Á xe nên sợi
Há dễ nào hay sớm bứt ngang
Đã hứa cùng nhau dựng cuộc tình
Đổi trao hẹn ước biết bao tin
Lời yêu nhắn gởi rất nhiều bận
Con tạo nỡ đâu cợt chúng mình
Lời yêu nhắn gởi rất nhiều bận
Con tạo nỡ đâu cợt chúng mình
Rượu chuốc thâu đêm chẳng cạn buồn
Nén lòng giọt mặn - khóe mắt tuôn
Dầu em đùa giỡn hay hờ hững
Ta vẫn tạc hình - in bóng luôn
Ngày kiếm bạn bè mặc sức say
Khuya về lặng dõi áng mây bay
Níu sao cạn hỏi ai lừa dối
Trái cấm chưa nhai đã chát cay
Mượn bút tìm quên theo tứ thơ
Xếp bao hờn tủi giấu vào mơ
Đành thôi - buông mối tình hoa gấm
Để bước giang hồ bớt đắn đo
Đoạn cuối đôi dòng gởi xứ xa
Tình nầy tan vỡ cũng do là…
Phận ta thi sỹ đôi tay trắng
Lại dám trèo cao chốn ngọc ngà
Cắn cỏ… cúi xin lỗi vội trao
Những bài xướng họa để người đau
Từ đây đoạn tuyệt - dứt giao tiếp
Dẫu nhịp con tim… có nghẹn ngào!
Phận ta thi sỹ đôi tay trắng
Lại dám trèo cao chốn ngọc ngà
Cắn cỏ… cúi xin lỗi vội trao
Những bài xướng họa để người đau
Từ đây đoạn tuyệt - dứt giao tiếp
Dẫu nhịp con tim… có nghẹn ngào!
HẢI THỤY

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét