GHEN Hương trăng xuân mộng ngạt ngào Ngỡ đêm nguyệt thực giêng nào đã xa Âm - dương vườn cấm giao hòa Hồn ta đắm sóng ba đào mắt em Ước tình duyên cuối ấm êm Ái ân mật ngọt - đượm mềm giấc mơ Hai ta kết trái tim thơ Sẻ chia sau - trước… cho vừa cuộc yêu Ngờ đâu cơn lốc trái chiều Buộc ta phải chuốc lắm điều hờn ghen Biết… người giờ vẫn chốt then Nhưng sao chẳng đặng bình yên nỗi lòng?! HẢI THỤY

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét