Thứ Năm, 16 tháng 5, 2019

KHÓ NGUÔI VƠI

  KHÓ NGUÔI VƠI

Ta lặng đứng bên đường ngày tiễn biệt
Lá bàng rơi xao xác - nắng hanh gầy
Tình đổi thay như mùa xoay trở tiết
Ai... vụng về để áo lụa rời tay

Chiếc xe hoa chở niềm vui lên phố
... Sau vết xe lăn - những xác phượng hồng
Hàng cây quen giờ bỗng thành xa lạ
Chậm bước tìm trong gió một làn hương

Thời gian chẳng còn bao khoảnh khắc
Mặt trời phai xóm nhỏ muộn lên đèn
Vầng trăng non... vườn nhà bên mọc vội
Vàng vọt cõi riêng loang hắt sông đêm

Bến đò quê thầm thì con sóng vỗ
Xô gié lục bình theo nước ngược - xuôi
Người đã xa còn chi... lòng khép mở
Sắc - bóng nào vương mãi khó nguôi vơi?!

HẢI THỤY

*(Hình trên dòng thời gian)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét