PHẢI CHĂNG DUYÊN NỢ
Chuốc rượu từng đêm dỗ giấc trường
Ngỏ quên đi kẻ dối lời thương
Giọng luôn trầm - bổng như tiếng sáo
… nên mộng thêm dài nỗi vấn vương
Trót lỡ vội tin… cắn trái yêu
Ngọt bùi chưa thấy - chát chua nhiều
Ngàn sau chắc khó nguôi vơi được
Trăn trở càng đau những buổi chiều
Xa xót - hoài nghi chỉ một điều
Phải chăng duyên - nợ của tình yêu
Ông Tơ - bà Nguyệt hay xe lỗi
Những mối “văn chương” rất ít liền…
-- --
Mới biết Trời cao khéo cợt đùa
Tâm giao - tri kỷ cũng không chừa
Đúng mùa Ô Thước bắt cầu nối
Hạnh phúc… mắt nào không đẫm mưa?!
HẢI THỤY
(Hình minh hoa... net)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét