* Qua Tứ thơ (không nhớ tựa) đầy trắc ẩn của Nguyễn Văn Đôn:
“ Vắt vai tay nải mụ mê
Ta đi như thể giận quê mình nghèo
Bỏ lại nắng nóng gió Lào
Bỏ lại cái rét ngấm vào mẹ cha
Bao năm lạc chốn phồn hoa
Đường đời lăn lóc bụi nhòa chén cơm
Ta về tìm lại ụ rơm
Chui vô làm kén ủ thơm mộng hồ”.
NVĐ
Hải Thụy đồng cảm nương tác theo, thành bài thơ sau.
Xin chia sẻ cùng quý ace - bạn đọc…!
Ta đi như thể giận quê mình nghèo
Bỏ lại nắng nóng gió Lào
Bỏ lại cái rét ngấm vào mẹ cha
Bao năm lạc chốn phồn hoa
Đường đời lăn lóc bụi nhòa chén cơm
Ta về tìm lại ụ rơm
Chui vô làm kén ủ thơm mộng hồ”.
NVĐ
Hải Thụy đồng cảm nương tác theo, thành bài thơ sau.
Xin chia sẻ cùng quý ace - bạn đọc…!
QUA MIỀN DÂU BỂ
Ra đi tóc chỏm mu rùa
Từ khi bom đạn đốt mùa lúa vang
Bỏ quê ngọn gió lửa rang
Cái rét nứt gót - hai bàn chân chai
Từ khi bom đạn đốt mùa lúa vang
Bỏ quê ngọn gió lửa rang
Cái rét nứt gót - hai bàn chân chai
Bốn mươi năm lẻ… xứ người
Chén cơm - manh áo bạc phai mái đầu
Nay về tìm lại cuống nhau
Thấy ta xanh lại trong màu cỏ tươi
Chén cơm - manh áo bạc phai mái đầu
Nay về tìm lại cuống nhau
Thấy ta xanh lại trong màu cỏ tươi
Mẹ già tóc trắng da mồi
Ngẩn ngơ mắt dõi mây trời xa xăm
Ngõ vườn treo lửng mảnh trăng
Như con thuyền lạc ngược thăm bãi bờ
-- --
Lật trang ký ức tuổi thơ
Qua miền dâu bể - bơ ngơ cõi lòng !
Ngẩn ngơ mắt dõi mây trời xa xăm
Ngõ vườn treo lửng mảnh trăng
Như con thuyền lạc ngược thăm bãi bờ
-- --
Lật trang ký ức tuổi thơ
Qua miền dâu bể - bơ ngơ cõi lòng !
HẢI THỤY
.(hình ảnh Hải Thụy Lê Ngọc)
.(hình ảnh Hải Thụy Lê Ngọc)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét