Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018

KÍ ỨC TUỔI TRAI THỜI LOẠN

Đọc bài thơ"Quà Phép" của Nguyễn Đăng Trình. 
HT tâm đắc và cảm xúc... nhớ về bạn bè, tuổi trai thời loạn.
Gác bút nghiên theo nghiệp kiếm - cung
Giờ có đứa đã mồ xanh - biệt xứ
Xin họa đôi đôi dòng để hồi tưởng đến ae...!!!
QUÀ PHÉP
giày saut khoắng bụi sân trường cũ
sáng xuân mới đó bỗng chiều thu
nhít đã nơi đâu đời thiếu phụ
gã còn đứng ngóng miếng trăng lu!...
cuộc chiến đã già hơn số tuổi
vẫn còn chống gậy nhích chân đi
(vét sạch dúm tiền sâu đáy túi
ném vào canh bạc chẳng ra chi)!...
rừng rú lâu ngày thèm phố xá
tay siết cò súng riết cũng đau
ngực gái giang hồ nhìn quá đã
biếu không đêm ế tiếc gì nhau!...
mấy hôm đã nhớ mùi súng đạn
thị trấn loanh quanh chán thấy mồ
quà phép cong khòng vai lính trận
là nỗi buồn đầy nhóc ba lô!...
NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH



KỶ VẬT
Sau cuộc hành quân ngang về phố cũ
Đúng dịp khai trường - một sáng mùa thu
Tình cờ gặp " nhít"... xưa kêu bằng chú
Duyên khểnh láng giềng đâu thể mờ lu
Dẫu biết rằng bé cách ta khá tuổi
Nhưng vẫn bận lòng trước lúc ra đi
Lá thư ngỏ lời - ngại nên đút túi
Chỉ biết lặng nhìn chẳng nói năng chi
Ba năm liền - núi rừng đất lạ...
Nhớ hậu phương quặn trái tim đau
Giảng đường - quê - dáng thân xa hút quá
Nén khắc vào báng súng... ngóng tin nhau
-- --
Phép thường niên tạm quên mùi chiến trận
Ghé thăm em của bạn - vội xanh mồ
Trao... kỷ vật - tấm khăn dù xuyên vết đạn
Đã bao xuân xếp tận đáy ba lô...?!
HẢI THỤY
(Hình... net)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét