Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

THƠ TỰ DO THÁNG 3



ĐÁNG TIẾC
Gốc cây bên đường ta đốn bỏ
Năm bảy tháng trời thân vẫn còn tươi
Há lẽ nhân tình thua loài cây cỏ
Chưa nửa đoạn đường tráo trở đổi thay
Đắng đót tuồng đời đang trên giường bệnh
Vật vã lặng thầm chẳng thiết ai hay
Yêu thương - hận thù trò chơi cút bắt
Trí trá - khóc cười sấp ngửa bàn tay
Với đàn bà tình yêu là tuyệt đối
Trước sau gì... "vị kỷ " mẫu số chung thôi
Khi đã thuộc về họ tự quyền thao túng
Buộc ràng theo cả ý lẫn lời
Đáng tiếc Trời sinh tính ta ngựa chứng
Nên khó lòng khuất phục lắm người 
Thà một bóng ruổi rong - phiêu bạt
Ấm lạnh đường dài vui kiếp đơn côi
Đừng lấy vật chất làm yên cương - máng cỏ
Hãm kẻ đã tứng sương gió đó đây
Cảm ơn ai - một khoảng thời gắn bó
Đến hôm nay lở dở phơi bày...

-- -- -- -- --
Mùa thu ơi - chiều mưa lần xuống núi
Vầng trăng mơ... lại khuyết nữa rồi !
HẢI THỤY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét