GỞI KHÓI LÊN TRỜI
Đã bao năm ngỡ chừng quên phố cũ
Nay trở về hạ đỏ cháy... bơ ngơ
Hàng cổ thụ nghiêng trừng con mắt lá
Lặng nhìn ta chẳng khác một tội đồ
Ngọn gió nam Lào hờn trách... bội bạc
Nắng thêm vàng bỏng rát kẻ vong thân
Xác phượng vĩ tủi lòng tan tác rụng
Lũ ve buồn khan réo khúc xa xăm
Trời chuyển giông giao mùa nghe rạo rực
Cơn mưa chiều ngập ngụa trái tim ôi
Con sáo nhà bên mỉa mai chào khách
Bỗng giật mình hối tiếc khôn nguôi
Kỷ niệm xanh đành vùi theo bước ruổi
Bóng xe hoa từ đó luống ngậm ngùi
... Cúc bây chừ chắc thắm tươi miền lạ
Mây vẫn phiêu bồng đây đó trôi ...
Vấn vương chi mấy lần đi... trở lại
Vuông cửa xưa giờ biệt dạng tăm hơi
Khúc đường quen thầm nghe tức tưởi
Đốt tâm tư gởi khói lên trời...!
HẢI THỤY
( Hình minh họa ... net )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét