Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

MỎI VÓ


Để nhớ quê hương và bạn bè một thuở , sau thời thống nhất ...
Một giai đoạn đời sống rất khắc nghiệt, đêm ngày tất bật " người cày thay trâu " với công việc ruộng đồng " sương chưa tan đã nghe tiếng tắc - rì " mà vẫn đói ăn - thiếu mặc,duy chỉ có tình yêu là mãi mãi...!
Đồng thời đáp lại t/cảm của những bạn bè đồng hương và một người phương xa, tôi xin post lại bài thơ năm cũ .
MỎI VÓ
Mỏi vó đời quay về quê Mẹ
Vĩnh Hưng thôn chất phác - hiền lành
Lên Hải Tân đất cằn... hiếu học
Hải Sơn bi chừ lúa phủ màu xanh
Hải Hòa đổi thay như phố thị
Ngã ba Hưng Nhơn cầu nối đôi bờ*
Chợ xã sáng ngày rộn ràng - huyên náo
Vực nước An Thư... soi bóng tuổi thơ
Ghé bạn học Ưu Điềm - Mỹ Chánh
Nhắc thuở hoa niên thị trấn Phong Điền
Ra Diên Sanh thèm tô cháo bột ...
Áo trắng thay cơm qua bữa thường xuyên
Trời Quảng Trị hạ chan nắng rát
Giêng hai phùn đỡ buốt hơn xưa
Thăm Cổ Thành - khiếp mùa lửa đạn
Ký ức buồn đau… kể mấy cho vừa
Ô Lâu trong - trưa nồng hóng mát
Hàng tre nghiêng kẽo kẹt gọi nồm đông
Kẻ tha hương ít được về đất tổ
Những lần mơ có trăn trở gì không
Chiều hôm nay ra đồng viếng mộ
Mùi lúa thơm - hương gái xuân thì
Em phương Tây theo chồng còn nhớ
Thuở “sương chưa tan, nghe tiếng tắc - rì**”
__ __
Vài câu thơ chưa thỏa lòng "ngựa chứng"
Đã bao đêm xa xót - lặng nhìn trăng...!
HẢI THỤY
Chú thích: * Q/ Trị - TT Huế.
**Tiếng điều khiển trâu cày đi trái - phải
(phương ngữ Bình Trị Thiên)
" sương chưa tan đã nghe tiếng tắc - rì "
lời bản nhạc của t/g nào không nhớ rõ ...?!
(Hình minh họa trên...net)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét